(ND) Bệnh giãn phế quản
Bệnh giãn phế quản là một tình trạng ở phổi gây ho và có đờm. Đường hô hấp bị nhiễm trùng tái đi tái lại. Các triệu chứng này là do giãn nở bất thường (nở rộng) các đường thở của phổi (phế quản). Trong một số trường hợp chỉ có một đường thở bị ảnh hưởng. Những trường hợp khác, nhiều đường dẫn khí bị ảnh hưởng. Trong những trường hợp rất nặng, sự giãn nở đường thở xảy ra ở khắp cả hai phổi.
Triệu chứng thông thường nhất của giãn phế quản là ho, mà thường là có đờm. Thỉnh thoảng cơn ho có thể trở nên nghiêm trọng hơn và bệnh nhân có thể bị sốt, ớn lạnh, đổ mồ hôi trộm, mệt mỏi, đờm bị biến đổi về màu và về số lượng. Khi điều này xảy ra thì được gọi là đợt kịch phát của bệnh giãn phế quản.
Các triệu chứng khác có thể bao gồm: thở gấp, hụt hơi hoặc khó thở, khò khè và thở rít. Sụt cân không chủ ý, ho ra máu, tức ngực hoặc đau thắt ngực. Các triệu chứng này thường phát triển trong nhiều năm và trở nên tồi tệ hơn theo thời gian. Bệnh nhân bị bệnh giãn phế quản cho biết: họ bị viêm phế quản hoặc bị viêm phổi từ lúc nhỏ trong nhiều năm. Một số bệnh nhân bị giãn phế quản có thể bị các chứng bệnh về xoang, nhiều lúc góp phần vào việc bị ho.