(ND) Bàn tay tự bốc cháy
Đó là một ngày oi ả năm 1822, và Renateau, 40 tuổi, đang đi bộ đến ngôi nhà của mình ở làng Loignan (Pháp), cùng với một cô gái không phải là vợ anh ta khi sự việc xảy ra. Khi chỉ còn cách nhà anh khoảng vài trăm feet, anh cảm thấy đau nhói ở ngón trỏ trên bàn tay phải. Anh nhìn nó, và thấy nó đang cháy. Anh kẹp chặt ngón trỏ giữa ngón cái và ngón giữa để dập tắt ngọn lửa, nhưng rồi những ngón tay đó vẫn sáng lên. Renateau bắt đầu hoảng loạn và nỗ lực một cách điên cuồng để dập tắt ngọn lửa, anh ta chỉ làm cháy hai lỗ trên quần, cháy mất chiếc túi nhỏ và trong khi cố gắng tháo bỏ chiếc túi, đến lượt bàn trái tay của anh cũng bốc lửa. Lúc này, Renateau chạy hết quãng đường còn lại đến nhà của anh ta và bảo vợ lấy một xô nước, anh ta thọc cả hai tay vào xô. Khi anh kéo chúng ra, chúng vẫn đang cháy. Tiếp theo, anh ta nhúng hai bàn tay xuống bùn để cố gắng dập tắt ngọn lửa quỷ quái, nhưng tay anh ta vẫn tiếp tục cháy. Đến lúc này, Renateau đã thu hút được một số người chú ý, và một phụ nữ trẻ sùng đạo đề nghị anh ta nên dùng thử nước phép ở nhà thờ. Cô mang cho anh một chén. Và cuối cùng, nước phép đã dập tắt được ngọn lửa dai dẳng trên hai bàn tay của anh.