Điện Hòn Chén xứ Huế

(ND) Điện Hòn Chén xứ Huế
Núi Ngọc Trản trước có tên là Hương Uyển Sơn, cái tên Hòn Chén là tên gọi dân gian bởi vì ngọn núi này nằm ngay ngắn tròn trĩnh như một chiếc chén úp ngược. Cũng vì vậy, người dân xứ Huế quen gọi ngôi thờ Thánh Mẫu nằm ở lưng chừng núi là điện Hòn Chén. Điện Hòn Chén vốn là ngôi đền thờ nữ thần Po Nagar (Nữ Thần Mẹ xứ sở) của người Chăm. Mặc dù là một di tích tôn giáo đặc biệt của người Chăm, nhưng khi tiếp nhận, người Việt lại dễ dàng hòa hợp được văn hóa bản địa nước ta. Có thể nói, điện Hòn Chén là di tích gắn với nhiều giai thoại nhất trong quần thể di tích cố đô Huế. Trong đó, nổi bật là giai thoại về vua Minh Mạng. Điện Hòn Chén là một cụm di tích có kiến trúc hài hòa với thiên nhiên, bao gồm 10 công trình kiến trúc to nhỏ khác nhau. Công trình chính của điện là Minh Kính Đài nằm ngay chính giữa, được trang trí bằng hình ảnh của những con chim phụng báo hiệu những điềm lành cho mảnh đất linh thiêng này. Bên phải Minh Kính Đài chính là nhà Quan Cư, Trinh Cát Viện, Chùa Thánh; trong khi đó bên trái là dinh Ngũ Hành, động thờ ông Hổ, am Ngoại Cảnh và bàn thờ các quan. Ngoài ra, còn có rất nhiều bệ thờ, am nhỏ nằm rải rác. Điện Hòn Chén từ xưa đến nay luôn giữ một vị trí quan trọng trong đời sống tâm linh của người dân xứ Huế, và đây cũng chính là ngôi điện duy nhất có sự kết hợp giữa nghi thức cung đình và tín ngưỡng dân gian; giữa lễ hội và đồng bóng; giữa văn hóa tâm linh và mê tín dị đoan.